Không nhiều người biết mình từng là thủ khoa đầu vào ngành Tài chính – Ngân hàng ở Đại học Sài Gòn năm 2008.
Mình suýt nữa đã quên mất sự tồn tại của tấm hình này nếu không nhờ nhỏ bạn nối khố gửi lại cho cách đây không lâu. Năm 18 tuổi, sau nhiều tháng trăn trở không biết phải chọn ngành gì cho kỳ thi đại học sắp đến, mình đã quyết định học tài chính – ngành “hot” tại thời điểm ấy. Mình đưa ra quyết định vì hai lý do: mình học khá nhất môn Toán, và tài chính – ngân hàng lúc đó đang rất thịnh, ai cũng khuyên nên học.
Niềm vui hân hoan sau khi đỗ thủ khoa nhanh chóng nhường chỗ cho sự chán chường chỉ sau một học kỳ. Môn học mình sợ nhất là Kế toán. Mình vật lộn với những khái niệm như tài sản, công nợ, hàng tồn kho… Từ một học sinh giỏi và gương mẫu ở trường phổ thông, mình phải nỗ lực rất nhiều để duy trì điểm số chỉ đủ để ra trường.
Nhưng khoảnh khắc khiến mình nhận ra lĩnh vực tài chính – ngân hàng không dành cho mình là kỳ thực tập 3 tháng ở một ngân hàng gần nhà. Tuy các anh chị đồng nghiệp đều rất dễ thương và quý mình, những con số và bảng biểu Excel dường như đã bóp nghẹt mình.
Ba tháng định mệnh ấy đã rẽ cuộc đời mình sang một hướng khác. Sau khi ra trường, mình trải nghiệm qua nhiều lĩnh vực: sản xuất, marketing và sales. Nhưng cuối cùng, duyên số lại đưa đẩy mình quay trở lại với nghề dạy tiếng Anh – một trong những công việc đầu tiên mình làm khi còn là sinh viên.
Quyết định theo đuổi hướng đi mới ở tuổi 28, học master ở Anh năm 32 tuổi, rồi quay về Việt Nam và bắt đầu xây dựng sự nghiệp solo ở tuổi 35 chưa bao giờ là dễ dàng. Nhưng cũng chưa bao giờ khiến mình ân hận.
Vẫn còn rất nhiều điều mình cần phải học, và nhiều thử thách phía trước để chạm tới những mục tiêu mình mong muốn. Nhưng được làm công việc mình yêu thích khiến cuộc sống của mình trở nên trọn vẹn và ý nghĩa hơn.
“If you’ve truly tried your best, you’ve got nothing to regret.”
— Pep Talk Radio




