A personal blog to share my favorite things with the world: English, Yoga, Lifestyle & Travel

Category: Thoughts

Dành cho những người yêu thích sáng tạo: 3 Điều Tôi Học Được Từ Big Magic

Chào các bạn, mình là Hannah. Sở thích của mình là đọc sách, nghiền ngẫm, viết lách & trải nghiệm những thứ mới mẻ. Trong những cuốn sách về tư duy sáng tạo, Big Magic là một trong những cuốn mình thích nhất vì nó giúp mình phá vỡ một số rào cản tư duy mình tự đặt cho bản thân cũng như cho mình động lực để theo đuổi đam mê sáng tạo. Thành quả lớn nhất mình đã làm được sau khi đọc sau cuốn sách này là mạnh dạn đăng ký 1 khóa học về Creative Writing – Kỹ Năng viết Sáng Tạo, một kỹ năng mà mình đặc biệt yêu thích cũng như hoàn thành được truyện ngắn đầu tay bằng Tiếng Anh “The Dreamwalker” dài 6000 từ. Bạn có thể tìm đọc truyện trong cuốn “Short Story Anthology” trên Amazon. Sau đây là một số điều tâm đắc mình rút ra sau khi đọc Big Magic:

1. Chúng ta không cần được người khác cho phép để sống một cuộc đời sáng tạo

(You do not need anyone’s permission to live a creative life)

Bạn muốn hay thích tạo ra một cái gì đó? Cứ làm thôi! Viết sách, làm thơ, vẽ tranh, chụp hình, học nhảy, nấu ăn, thêu thùa, nặn đất sét, đánh đàn, gõ code…?

“Take it seriously, sure – but don’t take it seriously.”

Elizabeth Gilbert

Đúng là bạn cần phải nghiêm túc khi bắt tay làm một cái gì đó, nhưng mà cũng đừng có nghiêm túc quá. Quan trọng là những trải nghiệm mà bạn có được khi làm những việc đó. Bạn không cần phải từ bỏ công việc đang làm để bắt đầu sáng tạo. Hãy bắt đầu bằng những việc đơn giản như mua hộp bút màu & thả trí tưởng tượng vào trang giấy, hay viết về những trải nghiệm trong ngày của bạn vào nhật ký hàng đêm.

Bạn nghĩ bạn không có khả năng sáng tạo. Ummmm mình không nghĩ vậy. Nếu bạn đang còn sống, bạn là người sáng tạo.

“If you’re alive, you’re a creative person.”

Elizabeth Gilbert

Dòng máu sáng tạo luôn chảy trong người bạn. Hãy cho phép bản thân được sáng tạo.

Bạn sợ bạn sẽ làm “sai”? Hãy xem bài phát biểu TED Talks này của Ken Robinson: Do schools kill creativity? Ken đã nói 1 câu rất hay:

“If you’re not prepared to be wrong, you’ll never come up with anything original.”

Ken Robinson

2. Tính Nguyên Bản và Tính Chân Thực

(Originality vs. Authenticity)

Đã có bao giờ bạn có ý tưởng làm một việc gì hay sáng tạo ra một cái gì đó nhưng cuối cùng lại thôi vì cho rằng ý tưởng đó đã có người làm rồi chưa? Có một điều bạn quên mất là, ý tưởng đó chưa được làm bởi…BẠN.

Cùng một cốt truyện, các nhà làm phim có thể sáng tạo ra nhiều phiên bản phim hoàn toàn khác biệt. Khác biệt đến nỗi nếu không để ý hay có người chỉ ra thì chúng ta cũng không nhận ra là cốt truyện của chúng cũng khá giống nhau. Ví dụ như phim TakenFinding Nemo đều kể về một ông bố yêu thương và bảo vệ con hết mực đã vượt qua trăm ngàn hiểm nguy để tìm lại đứa con bị bắt cóc. Một bên là phim hành động nổi tiếng của Liam Neeson với những pha “chặt” cổ kinh điển do người đóng, một bên là phim hoạt hình gia đình của Disney với những nét vẽ dễ thương.

Nếu cho 2 đứa bé mỗi đứa 1 tấm canvas, cọ vẽ, màu vẽ và bảo chúng cùng vẽ về chủ đề chú mèo vàng nằm sưởi nắng mà không được nhìn đối phương, liệu chúng có tạo ra 2 bức tranh giống y như nhau không? Mình không nghĩ vậy.

Hay nếu có ai đó kêu bạn và người bạn thân cũng mới đi Đà Lạt chung “Viết về chuyến đi Đà Lạt của 2 người”, có chắc là trải nghiệm của 2 người sẽ hoàn toàn giống nhau? Mình nghĩ là mỗi người chúng ta đều sẽ có những điểm highlights và những trải nghiệm riêng cho cùng 1 hành trình.

Elizabeth có một số câu khá hay về vấn đề này:

“Everything reminds us of something. But once you put your own expression and passion behind the idea, that idea becomes yours.” 

Elizabeth Gilbert

Đừng quá sợ hãi với việc phải sáng tạo ra một cái mới hoàn toàn, có thể chủ đề đó không mới, nhưng bạn sẽ là người thổi hồn vào nó và biến nó thành cái của bạn.

“If it is authentic enough, it will feel original.”

Elizabeth Gilbert

Nếu tác phẩm của bạn đủ chân thực thì nó sẽ làm cho người ta cảm nhận được tính nguyên bản của nó. Vẽ một “con mèo” không mới nhưng vẽ làm sao để “con mèo” đó trở nên mới mẻ, thú vị & nguyên bản?

Xin đừng nhầm lẫn việc sử dụng một chủ đề/ý tưởng phổ biến với đạo văn (plagiarism). Định nghĩa của đạo văn là “presenting someone else’s work or ideas as your own, with or without their consent, by incorporating it into your work without full acknowledgement.” Chỉ đơn giản sao chép/cắt dán ý tưởng của người khác rồi biến nó thành của mình không phải là cái mình muốn nói ở đây nhen.

3. Sự bền bỉ

(Persistence)

Elizabeth chia sẻ cô vẫn giữ công việc chính của mình (day job) trong một thời gian dài. Cô chỉ nghỉ việc để trở thành 1 nhà văn toàn thời gian sau khi xuất bản cuốn sách thứ 4 “Eat, Pray, Love” – Ăn, Cầu Nguyện, Yêu – cuốn sách cực kì nổi tiếng đã được chuyển thể thành phim. Tương tự, bạn không cần phải nghỉ ngang công việc đang làm để đi theo tiếng gọi của con tim. Hãy đi từng bước một. Dành một chút thời gian cho nó. Đăng ký thử một khóa học. Thử nghiệm. Gửi thành quả của bạn cho bạn bè, người thân, những người quan tâm đến bạn và có thể cho bạn nhận xét. Nếu bạn thành công và trở thành một người có tiếng nói trong lĩnh vực đòi hỏi sự sáng tạo mà bạn đã lựa chon? Chúc mừng bạn. Nếu không? Ít ra thì bạn đã thử sức và tìm thấy niềm vui khi sáng tạo nên những gì mình thích.

Mình hi vọng là những chia sẻ của mình ở trên hữu ích cho bạn. Bạn có thể tìm đọc “Big Magic” theo link bên dưới:

Link “Big Magic” – bản Tiếng Anh – Tiki 

Link “Big Magic” – bản Tiếng Anh – Fahasa 

Chúc bạn tìm thấy niềm vui trong việc sáng tạo và làm những điều mình thấy ý nghĩa nhé 🙂

Embrace Your Failure

A year ago I wrote an article about celebrating small wins, why celebrating small wins is important

Today I want to talk about failures. 

I can still vividly recall one particular scene in my favorite TV series “Castle”. Castle is the name of the main character, Richard Castle, a best-selling mystery novelist. He has a daughter named Alexis who seems to be a perfect girl: typical straight-A student, really smart, mature, responsible,…you name it. One time she got rejected by her dream university. She was so sure about getting in. She had done everything required: impeccable school records, impressive extracurricular activities, and …well, to be honest, I am not sure what else she has done but it appeared that she had done everything right. 

As you can imagine, poor Alexis felt terrible about the event. This was the first time she ever got rejected. She NEVER got rejected. Unable to cope with her very first rejection, she planned to get rid of all of the awards and trophies she had ever gained. When her dad tried to stop her, she literally screamed out loud “I’M A FAILURE!”. All of the accomplishments she has ever achieved didn’t matter because they didn’t bring her to her ultimate goal: getting accepted by Stanford. Castle sighed and thought he might have overprotected her, to the point that she could not handle rejection. However, he gave her some space to figure things out herself.

A few days later, Alexis discovered something in her dad’s office. It’s a letter framed and hung on the wall in his office. Before revealing what kind of document it is, I want to ask you a question: What kind of papers would you frame and hang on the walls in your home/room? It should be something that makes you proud and feels good about yourself? Well, I am no different. I hung the 1st-place award ribbon that I got from a singing contest in university on the wall. I was so proud. And I am still proud of myself until this day… Okay, I hope you’re still with me. Let’s go back to Mr. Richard Castle’s story before I start rambling on again. To Alexis’s surprise, the framed letter hung in her dad’s office is a rejection letter. It’s Castle’s first manuscript rejection letter, followed by 20 more letters before he got his first published work. He then explained that that letter drove him and gave him more motivation. This is his famous quote:

“Rejection isn’t failure. Failure is giving up. Everybody gets rejected. It’s how you handle it that determines where you’ll end up.”

I know it is a movie. But it hit me pretty hard. We are brought up in a society that detests and undermines failures. We are ingrained with the notion “failures are bad”. That if we fail, we are unworthy. That if we fail, we should keep it to ourselves. We all publicly or secretly admire the successful people that we know. By “successful people”, I mean the people you think are successful based on YOUR definition of SUCCESS, because we have different definitions of success. And this seems to be an unwritten rule that most people follow: We should wait until we actually succeed in something to be able to share our experience. Who wants to hear stories from an unsuccessful person? We feel ashamed of our failures. But if you think about it, most considered successful people have failed at some point. And I believe they didn’t fail once. It was a series of failures that led them to who they are today. Of course you heard them talk about their setbacks in interviews. But is it true that only successful people are entitled to talk about this subject?

Some people are so afraid of failures that they do not even bother trying in the first place. It can be learning a new skill, joining a contest, looking for a new job, finding a lover, or following your dream. 

I want to break that toxic notion today by telling you my failure story. In a proud manner. 

People who know me well would probably know I love writing. The truth is, I dreamed about becoming an author when I was a six-year-old kid. Writers are my superheroes. I admire and respect them so much. 

I wrote my first short story when I was 13. We didn’t even have a computer back then so I just painstakingly wrote my story on the student notebook’s pages. It’s about the friendship between a boy and a girl. A typical teenage romance story, except for the fact that the boy later died of cancer. My source of inspiration didn’t come from the Korean movie motifs that were mainstream in the 90s, but from a true event: a boy I secretly had a crush on in elementary school died of bone cancer. Needless to say, I poured my heart and soul into that story. I sent the original manuscript to The Red Scarf Magazine, a popular publisher in Ho Chi Minh city, waited patiently for weeks, but never heard back from them. Not making a copy of the story is probably my biggest regret in life. That is my first failure in writing. And I have to be truthful with you, I got bitter about it and stopped writing fiction for a while. Well, for 18 years. 

I just finished my second short story this year. At 31. But nothing has brought me more joy than living my childhood dream again. It all started with a Facebook ad about a Creative Writing Class. As it was something I always wanted to learn, I took my chance and signed up immediately after checking my schedule to make sure it wouldn’t conflict with my other projects. It took me almost 5 months to draft, build, and perfect The Dreamwalker”. After it’s finished, I excitedly sent the story to a few close friends and received some positive feedback. Then I proceeded to the next steps: send it to a few publishers that may be interested. I sent it to around 4 different publishers and a writing contest. Already got 2 rejection letters. And haven’t heard from the rest. 

Somehow I feel completely at peace with my “failure” this time. Indeed, I feel very proud of myself for making an effort to do what I love, nurture my soul, and improve my skills. Although writing wasn’t easy at first and could cause frustration at times, I find it rather therapeutic. And I can see an improvement in coming up with ideas and words as I continue to write. Additionally, I got a chance to meet the kindred spirits, people who love writing just like I do. I feel like I have finally found my “tribe”, a place I can fit in and belong to. 

Keep experimenting and following your calling. Learn from your mistakes. Refine and perfect your crafts. And as long as you are still breathing, keep trying. 

“Failure is not the opposite of success. It is part of success.” 

 Arianna Huffington 

 

Powered by WordPress & Theme by Anders Norén